Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

BỊP BỢM

            




          Các ông đừng bảo tôi nói "phét" nhé! Tôi đã một lần suýt thành liệt sỹ. Đó là sáng sớm 23.03.1975 khi Đại đội 10 và Đại đội 11 Trung đoàn 3 Sư đoàn 324 đánh chiếm cao điểm 303 (trong cụm cứ điểm Núi Bông, Núi Nghệ) tây nam Huế. Gọi cho oai có 2 đại đội chứ thực ra đại đội 11 có 10 tay súng, đại đội 10 nhiêu hơn 6 người. Xe tăng của đại đội Bùi Quang Thận có chiếc bị trúng mìn không vào được nên bộ binh khi xông lên cao điểm không có xe tăng dọn mìn bị mìn nổ thương vong . 3 lính C10 và 1 lính thông tin của tiểu đoàn chết tại chân hàng rào đầu tiên. Mình bị dính mảnh vào 2 bên đùi, vào cẳng tay, vào khóe mũi và nhiều chỗ khác. Lúc này đã lên quan Một nên mình bắt một lính {thằng Kỳ} cõng ra phía sau rồi được lính vận tải đưa vào trạm phẫu tiền phương. Mất máu quá nhiều nên khi vào đến phẫu mình chỉ kịp hỏi cậu y tá về mấy ông y sỹ mình quen. Không kịp nghe y tá trả lời, mình hôn mê từ chiều hôm đó. Hôm sau tỉnh dậy thấy họ buộc chân tay vào băng ca. Hỏi hộ lý làm sao lại thế. Nó bảo :"Cấp cứu ông liệt cò từ hôm qua tới giờ, tưởng ông "củ tỏi" rồi. Phúc tổ nhà ông". May chưa chết nhưng bị loại khỏi vòng chiến đấu từ ngày đó. Và từ đó đến nay có cảm nhận rằng : chết cũng đơn giản và dễ hơn là sống nhiều, nhất là sống bây giờ. Đặc biệt chết xong chả còn biết cái chó gì nữa đâu. Đứa nào nói liệt sỹ bảo thế này ,thế kia là nó Đ. biết gì (xin lỗi-vì bị kích động)  hoặc là BỌN BỊP BỢM. Đất nước mình bây giờ bọn bịp bợm nhiều như giòi vậy- từ trên cao xuống dưới đáy. Nhà ngoại cảm ư? Sao không đưa mả cụ nó vào "hàm rồng" mà táng cho nó phát, lại bịp người khác nhất là với thân nhân liệt sỹ? Đúng là bọn vô lương. Nhân loại ơi! Hãy cảnh giác với các loại bịp bợm thời @. Người chết mà còn biết được thì chẳng có đứa nào sợ chết cả.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

em cứ là biển nhé


























em là biển
anh làm thuyền em nhé,
lúc dịu dàng sóng em đẩy thuyền lên.
cũng có lúc
giông bão làm biển động,
sóng trào dâng muốn vò xác xơ thuyền.
cầu trời cho
gió lặng để biển êm,
mơn man sóng/ vỗ mạn thuyền ân ái.
em cứ biển
anh cứ thuyền thế mãi,
hết dỗi hờn biển lại thẳm sâu hơn.

em là biển
anh làm thuyền em nhé
sóng hát lời ru cho thuyền lướt bồng bềnh.
nếu một ngày
thuyền vỡ vụn tan tành
biển tím ngắt trong cô đơn trống trải.
rồi biển chết
cát bồi trơ cả đáy
xác thuyền phơi trắng bãi san hô.
em cứ biển
anh cứ thuyền thế mãi,
muôn triệu năm hay một ngày thuyền biển vẫn bên nhau.



Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

một chút thu Hà Nội

                                                                                                                                       Hồ Hoàn Kiếm ngày xưa




















Một chút thu Hà Nội gửi vào Nam,
Hồ Tây liêu xiêu sóng chiều vàng nắng,
Vàng lên lá, lên cây
                    vàng cả tiếng chuông chùa bảng lảng,
Heo may hồng làm se lạnh má ai?

           Bao chinh nhân đi mở cõi nhớ kinh kỳ,
Áo bào vẫn nhuốm bùn sông Cái
Nao lòng Thăng Long,bao giờ trở lại;
Thành quách ngàn năm rêu ngả vàng chưa?

Lang thang đi tìm trong dĩ vãng dấu xưa,
Trầm tích phủ lên bao triều đại.
Phố cổ giờ chỉ trong tranh “Phái”
Làng Vòng ơi! Còn xanh cốm thuở nào?

Tiếng sâm cầm vít vít nơi nao;
Thập thình đâu đây nhịp chày Yên Thái?
Cành trúc la đà trốn vào gió thổi,
Chọc lên trời xanh ngất ngưởng tầng cao.

Lục Thủy,trường thiên-trời, nước có một màu;
Phố Nguyễn Du còn nồng nàn hoa sữa?
Tàu điện leng keng lẫn trong nỗi nhớ,
Một tiếng rao đêm “Bánh khúc nóng đơ...ơi…"

Nắng vàng thu rồi cũng lạt phai,
Đông sẽ tiễn lá về với cội,
Còn một chút mịn màng thu Hà Nội,
Gửi cả vào cho đằng  ấy
                                                 …cố nhân ơi.


Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

ai về Đức Thọ-Sông La






                                                                                                                                              Bến Tam Soa- Sông La-Đức Thọ

Nhặt chiều em ném vào tôi
Cô em bán cá xóm chài Vạn Ninh,
Nắng nghiêng lều quán chợ Rồng
Tấm lưng ong, áo nâu sồng cổ tim,
Đôi mắt Đức Mẹ dịu hiền
Nhốt hồn tôi lại thành miền mộng mơ.
Chiến tranh hai ngả cách chia
Tôi đi làm lính hẹn về đón em.

Nẻo quê tôi mãi đi tìm
Đâu rồi tăm cá, bóng chim, dáng  người,
Vẳng nghe khúc khích 
ai cười
Ngỡ cô xóm vạn đây rồi ngày xưa.
Mãn chiều sông tạnh cơn mưa
Bến Tam Soa khúc đò đưa võ vàng:
"Kim lang hỡi khách Kim lang
Thôi thôi thiếp đã phụ chàng chàng ơi.
Thuyền ngược hay là thuyền xuôi,
Có sang xóm vạn cho tôi sang cùng”
Cuộc đời với một dòng sông,
Nửa dòng bên nớ, nửa dòng bên ni
Người đi tóc bạc mới về
Lời bà ru cháu sao nghe nghẹn lòng.
La Giang trong vắt một dòng
Bên ni nhớ đến đắng lòng bên tê.
                    *

Sương rơi ướt cả cánh cò,
Thuyền xưa neo đậu bến mô bây giờ?

Lửa chài, cây bến xa mờ
Ngân nga chuông đổ nhà thờ Thọ Ninh.

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014



chúc bé ngủ ngon   






















Hây hẩy nồm êm ru
Em nằm hênh hênh gió
Hoa cỏ may ai đó
Vương chi vào…váy em.

Chút mơn man nhẹ mềm

Khẽ lùa làn tóc suối
Vuốt ve bờ cỏ rối, 
Gió bâng khuâng thẫn thờ?

Thi nhân sao ngẩn ngơ

Tòa thiên nhiên lồ lộ,
Trăng khi mờ khi tỏ
Rắc vàng lên ý thơ.

Quân tử dám thờ ơ
Chôn chân trân trân ngó,
Lầm rầm cầu nguyện Chúa
Để em say giấc nồng.


Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

trở về trương cũ
                            (gửi Xuân Thu)
                                                                                                                       
                                                                                                                    Văn Miếu đầu thế kỷ XX








                                                                                                                                                    

Như mới hôm qua thôi ơi các bạn hiền
Mọi kỷ niệm lại ùa về da diết
Cái thuở nói yêu nhau mà ngây ngô chẳng biết
Chỉ ghép đôi hồn nhiên đứa vợ đứa chồng
Bốn mươi năm qua đi nay trở lại trường
Mái tóc ai không hoa râm
cũng bạc
Mặt mũi nhăn nheo
bàn tay thô ráp,
Vẫn gọi nhau
bằng tên cha mẹ gắn tên con.


Cá tính đứa nào ngày xưa nay vẫn y trang

Những đôi ghép cứ liếc nhau cười tủm tỉm.
Xen giữa đám đông mấy dáng hình lọm khọm
Là thầy
ngày đó đang còn,


Nhắc mãi tên những người khuất núi khuất non
Trời
đã gi hay hy sinh trong cuộc chiến.
Kể vội cho nhau chuyện chân trời góc biển

Bốn mươi năm có cay đắng vinh quang

Nhớ một thời đẹp đẽ mãi trong tim
Hình bóng cô học trò tóc ngang vai bé nhỏ,
Nắm tay để chia xa làm má ai ửng đỏ
Mắt cứ chớp hoài, hai bàn tay bối rối đan nhau.

Mùa hạ ơi mùa hạ cứ trôi mau
Rồi gieo nhớ gieo thương vào phượng tím,
Mà vẫn gọi nhau "mày ơi" ngọt lịm
"Mẹ tao gửi mày ngô nướng đó mày ơi".


Cho ta cùng em sống lại một thời
Để cứ thấy mình đang là con nít,
Cho cái ngây ngô của học trò tinh khiết
Để yêu thương mà trẻ mãi đừng già
.

Chẳng lớn thêm chút nào 

                           khi cùng bạn bè về 
                                                  mái trương xưa!


                                                                                                                                                  1.7.2014 

Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

Sài Gòn chiều mưa
                 

















Dưới đường mưa đổ, mưa chan
Mà đôi trai gái không thèm ẩn, che
Họ đi hay họ đang về ?
Tiếng cưới ướt cả chiều hè dưới mưa.
Cái thời xa lắc xa lơ
Ta đi giữa núi, trong mưa chiến trường,
Bây giờ tóc nhuốm màu sương
Một lần với bạn ướt đầm cũng chưa.
Cầu  trời đừng tạnh cơn mưa
Để được "ghen" với bây giờ họ yêu.
Cho buồn ướt hết những chiều
Trong cơn mưa giữa mùa yêu Sài Gòn