Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015




 viếng vong hồn liệt sỹ Lê Quang Vinh
 
                               (hy sinh 23 giờ 11/6/1972 trên rừng Hương Trà-Thừa Thiên)


Ba thằng tao giờ còn bốn mắt
Bốn bàn chân và chỉ bốn bàn tay
Bốn đứa cùng ra đi, ba trở về què quặt
Mỗi mình mày hòa vào đất nuôi cây.

Phũ phàng ơi đêm ấy B52

Trái bom mồ côi rơi trúng hầm mày trú 
Tan nát cả năm đứa đại đội mày đang ngủ
Những mảnh vụn chúng mày chúng tao gói thành năm.

Không phải riêng mày,

                                      cả hàng vạn người làm gì có nghĩa trang
Hương thắp cho mày chúng tao đốt trong lòng âm ỉ
Hôm nay đã hết kẻ thù, chỉ còn anh bạn Mỹ 
Nếu trở về đừng ngạc nhiên nhé mày ơi.

Ở ngoài kia người ta khắc bia ghi nhớ đời đời

Có cả mày vì mày là liệt sỹ
Chúng tao không làm sao kiếm cho mày mộ chí
Hai dứa thợ cày buông súng về nuôi bò cái
trí thức nửa mù nửa đui như tao thành đứa vô tâm.

Từ xa xưa ai đó nghĩ ra Rằm tháng Bảy lịch âm

Đốt vàng hương phủ dụ những vong hồn phiêu lãng
Giờ Hai Bảy lịch dương cùng tháng
Ngàn vạn người ngược xuôi, xuôi ngược tri ân.

Thắp hương cho mày chúng tao thắp trong tim

Mày đâu chết  vào những ngày tháng Bảy.
Ôi mày ơi! tất cả những gì chúng tao đang thấy
Họ đua nhau tìm vào dĩ vãng để ăn mày.
                                    
Giá như ngày xưa tao cũng trúng B52
Để được tri ân vào ngày tao không chết
Ba thằng tao giờ còn bốn mắt
Bốn bàn tay và chỉ bốn bàn chân
Ăn theo mày chúng tao cũng được nhớ ơn
Tất nhiên nhớ khi chúng tao chưa chết
Người Mỹ nói "the end" người Việt là "chấm hết"
Mẹ kiếp đời! Mẹ kiếp chiến tranh.

Ôi xưa là thằng nay lại gọi là anh

Những cái chết có trở thành vô nghĩa?
Mà bia đá vẫn ghi "Đời đời nhớ ơn liệt sỹ"
Còn bọn bất lương dùng chiêu ngoại cảm kiếm ăn.

Cuộc đời ơi! Sao nỗi đau cứ cuộn vào tim?


                                     





                                                                                                       
                                                                                                             

16 nhận xét:

  1. Bài thơ quá hay, anh ạ. Trước những bài thơ như thế này, lời bình trở thành rỗng tuyếch

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh cảm ơn em, anh lo sự thật này có trần trụi quá không, nay em nói vậy anh yên tâm rồi.

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
  2. Chiến tranh qua rồi , vẫn còn bao nhiêu nổi đau âm ỉ mãi khôn nguôi.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đau cả đời và cả trong tiềm thức chị Hai ơi

      Xóa
  3. Gặp người yêu văn nghệ, ghét thể thao
    Còn tôi yêu tuốt thì sao bây giờ
    Đời người như thực, như mơ
    Ăn mày dĩ vãng bây giờ là ta.

    Đọc bài thơ hay viết đôi dòng tỏ lòng ngưỡng mộ tác giả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quặt què nên "ghét" thể thao
      Mồm chưa bị hỏng nghêu ngao mấy vần
      Thanh xuân qua cuộc chiến tranh
      Bây giờ con tạo xoay vần...choáng luôn.

      Cảm ơn Hải Thăng đã có lời khen. Chúc bạn vui nhiều!

      Xóa
    2. Tưởng rằng xa cuộc chiến tranh(40 năm)
      Sống trong thanh bình sung túc yên vui
      Thà rằng bị điếc, bị đui
      Còn hơn phải ngắm sự đời - Giả câm.

      Mình cũng như bạn thôi, ngày mai chúng mời tới dự lễ phủ dụ.

      Xóa
    3. "Thôi đành nhắm mắt đưa chân
      Để xem "thằng tạo" xoay vần đến đâu"
      "Văn tế thập loại..." Nguyễn Du
      Bây giờ đem tế...phù du chúng mình.
      Thôi! Kệ mẹ nó bạn ạ.

      Xóa
  4. Cả nước còn hơn 2000 LS chưa tìm đc, thương các anh các chị quá chừng
    Sang thăm anh đọc bài thơ thật buồn, ta cùng tri ân các anh hùng LS anh nhé
    Chúc anh sức khỏe an lành

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào Bạch Dương! nhiều vạn LS chua tìn được em ạ. Còn như thằng bạn anh thì không bao giờ tìm được ngoại trừ bọn bịp bợm. Em vui nhé!

      Xóa
  5. Em k sinh ra thời ấy, nhưng đọc những lời này, mà em khóc rồi đây.
    Hai câu
    " Ba thằng tao giờ còn bốn mắt
    Bốn bàn tay và chỉ bốn bàn chân"
    Lặp đi lặp lại như xát thêm vào lòng người đọc. chẳng biết nói thế nào, chỉ nghe thương gì đâu những trần trụi này.
    Thật hay, hay lắm luôn anh ạ. từng chữ thiệt thà mà rưng rức cái tình, cái nghĩa, cái nỗi đau đời, cái nhìn đời bạc bẽo....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngài phó tổng thống Mỹ đã đọc Kiều cho Việt Cộng nghe:
      "Đời còn có buổi hôm nay
      Tan mây đầu ngõ, vén mây cuối trời"
      Mẹ nó! định cãi xóa chăng?
      Không ai muốn nhớ Chiến tranh nhưng Tội ác của Người Mỹ không bao giờ quên em ạ!

      Xóa
  6. Đọc xong thơ nước mắt rơi rơi .
    Một chút tâm linh gửi về nơi ấy .
    Con tạo cứ xoay xoay vần thế đấy .
    Đọc thơ rồi nghe mắt cay cay .
    =========

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Hôm nay đã hết kẻ thù, chỉ còn anh bạn Mỹ
      Liệt sỹ ơi, có thấy ngậm ngùi?
      Hôm nay Mỹ Việt ôm hôn nhau nồng thắm lắm rồi
      Liệt sỹ cứ yên tâm, đã có bia đời đời ghi nhớ !
      ........
      Chia sẻ nỗi đau của đời đó Hương Quê ạ.

      Xóa